Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Một chút

Những ngày hè, để giúp chúng tôi biết  mở rộng trái tim đối với các em có hoàn cảnh đặc biệt, cha tuyên úy và các anh chị huynh trưởng tổ chức chuyến đi thăm các em nghèo khuyết tật ờ An Phú Đông. 
Vừa qua khỏi phà, chúng tôi đã nhận ra nhiều điều khác biệt từ cảnh vật đến hoàn cảnh sống. Vài bạn trong chúng tôi  trố mắt nhìn những quày dừa nước và reo lên thích thú vì ở nhà các em chỉ  nhìn thấy và được ăn những miếng cơm dừa ... Xe chạy giữa những hàng cây rợp bóng mát cuối cùng xe cũng đến nơi.

Sau khi  viếng Chúa, chúng tôi được hướng dẫn vào gặp gỡ các em đang tụ họp trong sân. Có lẽ những bài hát chào đón làm quen đã được các sơ tập từ trước nên các em nhanh chóng hòa mình vào các sinh hoạt chung. Anh quản trò cũng đã khéo chọn những trò chơi dễ  để các em có thể tham gia. Với trò chơi  "Chúa biến nước thành rượu" các em khuết tật về cuối anh đã tâml ý trao giải   "Cố gắng "  để khuyến  khích nhóm vì nhóm đã kiên trì chơi đến phút cuối cùng.
Giờ giải lao chúng tôi trò chuyện với các em và được nghe các em kể về hoàn cảnh của mình. Có em khoe học đến lớp năm mà sao em bé còi như học sinh mẫu giáo, và những hoàn cảnh thật  đáng thương: ba mẹ mất ở với bà nội, bị tật sau một cơn sốt bại liệt...
Cuối cùng, chúng tôi tặng cho các em một ít quà tich góp từ tiền nuôi heo. Nhìn các em vui mừng ôm chặt gói  quà hoặc chồng chất nhau lên xe về nhà lòng thấy bồi hồi xúc động. 
Hôm nay cha đã giúp chúng tôi ý thức và chia sẻ "một chút" gì đó cho các em. Đôi khi tôi vẫn nghĩ, việc từ thiện bác ái là việc của của những người lớn, những người giàu nhưng hôm nay tôi đã hiểu chúng tôi cũng có bổn phận chia san điều gì đó cho các em.Chỉ cần  một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn. Trên đường về, anh trưởng cho chúng tôi được nghe bài hát  Một chút của Thông Vi Vu
Một chút trong đời trở thành một chút thật tuyệt với
Chắt chiu từng phút ấy cho đời này thêm thắm tươi 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét